Thời trang đối đầu thiết kế

Thoi-trang-va-thiet-ke

Tại bảo tàng V&A, đã có 2 cuộc trưng bày thời trang.

Vợ tôi muốn coi 1 cuộc, còn tôi chỉ muốn xem cuộc khác.

Nên chúng tôi đồng thuận thế này, vì tất cả chúng tôi đều đã từng học trường nghệ thuật (cả con trai và con gái tôi đều vậy).

Vợ tôi sẽ đi cùng Jade coi 1 cuộc, còn tôi sẽ đi với cô ấy xem cuộc khác.

Cuộc trưng bày mà họ đi xem là: CHRISTIAN DIOR, NGƯỜI THIẾT KẾ GIẤC MƠ.

Mấy buổi triển lãm của Dior đã diễn ra 6 tháng và đón tiếp 600.000 người rồi, một kỉ lục của V&A đấy. Nhưng tôi không hứng thú gì vụ này cả.

Quần áo của Dior thì lỗi thời và trang trọng quá, chỉ dành cho mấy người giàu thôi: kiểu như các ngôi sao Hollywood cỡ Marlene Dietrich và Ava Gardner, hoặc quý tộc như công chúa Margaret.

Dior là nhãn hiệu quần áo đắt tiền nhất thế giới (chú thích người dịch: nhận xét này của Dave không đúng), một chiếc váy phổ thông đã có giá 2.500$ và một cái khăn lụa choàng cổ lên tới 1.150$ cơ đấy! Nhãn hiệu này có giá trị tới 11,9 tỉ đô và có lợi nhuận trung bình năm khoảng 34 tỉ đô.

Trong khi mấy quần áo này thì bó, mặc thì không thoải mái và cảm giác thụt lùi thời đại.

Ngay cả Coco Chanel cũng nói: “Chỉ có gã đàn ông nào chưa từng thân mật với phụ nữ mới có thể thiết kế thứ gì đó cứng nhắc và không thoải mái đến thế.”

Nên tôi không muốn đi coi triển lãm của Dior. Nó chẳng liên quan gì tới thế giới thật cả.

Nhưng trong bảo tàng V&A cũng có cuộc trưng bày mà tôi muốn coi, nên Jade và tôi đi xem nó.

Một cuộc trưng bày bởi một nhà thiết kế đã thay đổi thế giới của mọi người: Mary Quant.

Trước Mary Quant, tất cả váy đều dài quá đầu gối. Đó là vì tất cả phụ nữ đều mặc bít tất dài và dây đeo, mấy thứ mà mặc váy ngắn sẽ hở ra hết.

Nhưng Mary Quant đã nghĩ ra một ý tưởng mới, quần tất, và khiến chúng chẳng khác gì những loại tất nylon thông thường cả.

Chúng có màu đen, trắng, cam, đỏ hoặc xanh lá và tất cả đều được đan bằng kim móc.

Vì chúng chỉ có một mảnh nên cũng chẳng có cái móc treo nào để giấu cả. Vậy là váy thì bạn thích ngắn thế nào thì có thế đó thôi.

Và cũng bởi lí do này, bà đã phổ cập được chiếc váy ngắn (“mini-skirt”), loại váy ngắn nhất mọi người từng thấy.

Khi bắt đầu, bà nói: “Tôi thích váy của tôi ngắn vì tôi có thể chạy và đuổi kịp xe buýt để đi làm.”

Bà hiểu vị trí của thời trang trong đời sống thực hàng ngày: “Thời trang là 1 công cụ để có thể cạnh tranh ở cuộc sống bên ngoài. Mọi người thích bạn hơn mà không hề biết lí do, vì họ luôn đối xử tốt với người có ngoại hình mà họ thấy thích.” (nguyên văn: “Fashion is a tool, to compete in life outside the home. People like you better without knowing why, because people always react well to a person they like the looks of.”)

Nên quần áo của bà thì vui nhộn. Chúng giúp người mặc dễ di chuyển hơn. Chúng có thiết kế trẻ trung hơn. Chúng rẻ tiền hơn. Và chúng táo bạo hơn.

Bà cũng là người đã phổ cập áo ngực thể thao (“sports bra”), không có khung đỡ, không có nút buộc, chỉ mềm mại và ôm sát người: bà gọi đó là “Booby Trap”. (“bẫy ngực”)

Bà bán lông mi giả theo yard, các cô gái thích cắt chừng nào thì lấy chừng đó thôi (1 yard ~ 0.9144 m).

Bà nói: “Luật lệ được sáng tạo ra để dành cho những người lười, những người không muốn suy nghĩ cho bản thân mình.”

Bà không hề bị ràng buộc bởi lề thói thông thường, ngợi ca Picasso và Warhol: “Chuẩn mực là chết. Thông tục là cuộc sống.” (nguyên văn: “Good taste is death. Vulgarity is life.”).

Bà không lấy ý tưởng từ những nhà thiết kế khác. Bà lấy ý tưởng từ các cô gái trên đường, những người thời thượng.

Bà suy nghĩ giống họ, cũng là lý do bà nói: “Là một nhà thiết kế, tất cả thứ gì tôi có thể làm là gia nhập vào một trào lưu trước khi họ thấy nó chán chán. Chỉ đơn giản là vấn đề chán trước hay không thôi.” (nguyên văn: “As a designer, all I can do is anticipate a mood before they realise that they are bored. It is simply a matter of getting bored first.”).

Có lẽ đó là lí do mà khác với Dior, 7 triệu phụ nữ trên thế giới này có ít nhất 1 đồ của Mary Quant trong tủ quần áo.

Bà cũng nói lên một trong những lời khuyên ý nghĩa nhất cho bất kì người sáng tạo nào trong bất kì nghề nào…

Lời khuyên về năng lượng và bám sát vào các ý tưởng.

“Một trong số những điều tôi học được là đừng bao giờ tích trữ ý tưởng. Vì hoặc là chúng chẳng liên quan, hoặc là chúng đã cũ rích rồi. Bất kể là gì, cứ xài ngay đi.”

Được dịch từ bài viết “Fashion versus Design” của Mr.Dave Trott

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of