Không phải nơi bạn bắt đầu, nơi bạn kết thúc mới thực sự quan trọng!

Cưa xích được phát minh để chặt cây, phải không?

Sai rồi, cưa xích được phát minh để giúp phụ nữ… đẻ.

Làm thế quái nào lại có thể như vậy?

Hừm, khoảng 200 năm trước, việc sinh con không thoải mái chút nào với các bà mẹ.

Đặc biệt là khi, vì bất kì lí do nào, đứa trẻ to quá và không thể chui khỏi âm đạo được.

Dụng cụ y khoa chính của thời đó gồm dao, cưa, đục và búa gỗ.

Nếu đứa trẻ to quá hoặc chui ra nhầm đầu, người ta buộc phải làm rộng phần âm đạo.

Bao gồm việc cắt bỏ xương và sụn, và đương nhiên gây rất nhiều đau đớn (vì thời đó không có thuốc gây tê).

Quá trình này gọi là phẫu thuật rạch khớp mu (“symphysiotomy”): phải cắt và làm rộng khung chậu để giúp lỗ âm đạo lớn hơn.

Đây quả là một cơn ác mộng nên 2 bác sĩ người Scotland đã độc lập phát minh 1 công cụ giúp quá trình diễn ra hiệu quả hơn.

Họ phát minh ra cưa xích.

Cưa xích là 1 dụng cụ với một chiếc xích có răng nhọn và được quay xích bằng tay.

Năm 1783, James Aitken minh họa sản phẩm của mình trong cuốn “Nguyên lý y khoa hộ sinh” (“Principles of Midwifery or Perpeural Medicine”).

Năm 1790, James Jeffroy phát triển phiên bản của riêng mình và viết trong cuốn “Các trường hợp cắt bỏ khớp vùng sinh dục” (Cases of Excision of Curious Joints”).

Những chiếc cưa xích của họ là phiên bản nâng cấp của cưa phẫu thuật, vốn phải đưa vào trong khoang âm đạo rồi kéo và đẩy về trước và sau trong khi 2 chân của sản phụ được giữ dạng ra 2 bên.

Ít nhất thì với cưa xích, phẫu thuật viên chỉ cần đưa nó vào trong và quay xích bằng tay.

Nhờ đó không chỉ dễ chịu hơn cho sản phụ mà còn sử dụng năng lượng hiệu quả hơn.

Năm 1905, Samuel J Bens để ý thấy việc này và áp dụng nó vào việc cưa những cây gỗ đó to lớn.

Nếu như trước kia thì những người thợ phải kéo cưa qua lại, mỗi nhịp đều phải dừng lại và lãng phí năng lượng.

Nhưng với cưa xích, lưỡi cưa chỉ chuyển động 1 hướng. Do đó không lãng phí năng lượng nữa.

Và ông đã được cấp bằng sáng chế của Mỹ số hiệu 780.476 cho phát minh “cưa xích liên tục” (“endless chain-saw”).

Việc ứng dụng cưa xích phẫu thuật để cưa cây đồng nghĩa với việc chúng phải to lớn và cồng kềnh hơn. Nhưng chúng vẫn phải quay xích bằng tay.

Nên năm 1926, Andreas Stihl phát minh cưa xích chạy bằng điện và năm 1929 là phiên bản chạy bằng xăng.

Vào thập niên 1950, cưa xích đã trở nên nhỏ gọn và có thể cầm tay được, đến mức mà chỉ cần 1 người là đã dùng được rồi.

Và thế là giờ đây, hầu hết mọi người sẽ không tin tưởng nếu bạn nói cho họ cưa xích được phát minh thế nào.

Vì đó chính là cách mà các ý tưởng được xuất hiện & thực thi…

Một ý tưởng không được sáng tạo ra đầy đủ ngay từ đầu. Cũng không giữ nguyên mãi mãi như vậy.

Một ý tưởng được thay đổi, cải tiến và thậm chí thay đổi mục đích sử dụng.

An idea doesn’t pop out fully formed and stop there forever.

An idea gets changed, improved, and repurposed.

That’s the difference between pure math and applied math, between pure art and applied art.

One person makes a discovery, another person decides what it can be used for.

We don’t usually invent something from scratch, we repurpose an idea that already exists.

Something the original innovator didn’t even see when they created it.

That’s how creativity works, in incremental stages, each stage is a new creative vision.

As film maker Jean-Luc Goddard said: “It’s not where you take things from, it’s where you take them to.”

Or as the best art-director ever, Helmut Krone, said: “First you make the revolution, then you decide what it’s for.”

Được dịch từ bài viết “It’s not where you start, It’s where you finish” của Mr. Dave Trott

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *