Khi bạn nên thay đổi hướng suy nghĩ…

Khi-ban-nen-thay-doi-huong-suy-nghi-se-tot-hon

Gần đây, một ai đó đã gửi tôi email để xin lời khuyên.

Email thì khá chi tiết, nhưng tôi sẽ tóm gọn nó lại thành dạng dạng thế này:

“Dave này, tôi là 1 giám đốc sáng tạo và tôi có vấn đề với CEO.

Họ không thông qua những tác phẩm theo cách mà nó đã được viết, họ cứ không ngừng thay đổi và làm hỏng nó.

Tôi đã cố giải thích rằng họ chỉ đang làm mọi việc tồi tệ hơn, nhưng họ đâu có hiểu được điều đó.

Họ không đồng ý. Họ nghĩ rằng họ đang cải thiện nó.

Bạn có thể chỉ giúp tôi cách nào để khiến họ dừng cái trò này lại được không?”

Không hẳn là chính xác từng chữ, nhưng về cơ bản thì vấn đề nó như thế.

Phần hồi đáp của tôi (cũng là tóm lược, không đúng đến từng chữ) thì kiểu như thế này:

“Về cơ bản có 3 cách để giải quyết bất kì vấn đề nào:

1) Thay đổi nguồn gốc của vấn đề.

2) Thay đổi trải nghiệm, góc nhìn về vấn đề.

3) Thoát ly bản thân mình khỏi vấn đề đó.

Bạn đã thử cách 1) và nó không hiệu quả – tay CEO không thay đổi mấy việc tầm phào mà hắn làm.

Vậy hãy chuyển sang cách 2) Thay đổi trải nghiệm, góc nhìn. Liệu đây có phải là 1 công việc tốt? Bạn có thể làm việc dưới điều kiện như vậy không? Bạn có thích thú với công việc hiện tại, XÉT CẢ VIỆC PHẢI LÀM cho tay CEO kia?

Nếu không, chỉ còn cách 3) Tìm việc mới. Nếu bạn không thay đổi được nguồn gốc vấn đề, không thể thay đổi trải nghiệm, vậy hãy tránh xa vấn đề đó ra.”

Tôi biết đó là điều mà họ không có muốn nghe.

Họ muốn biện pháp nào nhanh nhanh để khiến CEO của họ hành xử như cách họ muốn.

Nhưng họ đã thử và thất bại rồi đó chứ! Nên giờ là thời điểm để thử các cách khác thôi.

Phật Tổ nói rằng khổ sở sinh ra từ những ham muốn. Và những ham muốn được nảy sinh từ ý muốn những thứ xung quanh phải khác đi.

Do đó, khở sở đơn giản là mong muốn những thứ phải khác đi so với hiện tại.

Nói vậy nghĩa là chúng ta chỉ nên để đó và chấp nhận mọi thứ y như hiện tại?

Không. Đương nhiên không.

Có 1 lời cầu nguyện hàng trăm năm mà Alcoholics Anonymous (một tổ chức giúp cai rượu) đã dạy cho các học viên:

“Thưa Chúa, xin hãy cho con sự can đảm để thay đổi những gì con có thể thay đổi.

Cho con sự thanh thản để chấp nhận những thứ gì con không thể thay đổi.

Và cho con sự thông thái để có thể phân biệt.”

Vì sự đau khổ xuất phát từ ham muốn, vì muốn mọi thứ trở nên khác đi, nên nó khởi nguồn từ tâm trí.

Nó bắt đầu bắt việc so sánh sự vật hiện tại với sự vật trong ý muốn của ta.

Do đó, chọn bối cảnh để so sánh là đặc biệt quan trọng…

Nếu chúng ta dành cả đời để so đó với những người CÓ NHIỀU HƠN, chúng ta sẽ luôn đau khổ – vì chúng ta sẽ luôn có ít hơn.

Nhưng nếu chúng ta so sánh bản thân với người CÓ ÍT HƠN, chúng ta sẽ vui vẻ hơn, chúng ta sẽ thỏa mãn với những gì ta đã có.

Ở Mumbai, trong khu nhà ổ chuột, vợ chồng tôi phát hiện thấy mọi người có vẻ khá hạnh phúc khi đang làm việc.

Còn từ góc nhìn của chúng tôi, họ chẳng có gì: họ sống và làm việc trong nghèo đói.

Chúng tôi liền hỏi hướng dẫn viên của mình, chuyện gì đã khiến cho cư dân khu ổ chuột vui vẻ vậy?

Cô ấy là giáo sư triết học của đại học Mumbai.

Cô nói rằng họ hạnh phúc vì ở đất nước họ mọi người đều đang chết đói vì không có việc làm.

Ít ra thì ở Mumbai vẫn có việc làm. Nên bất kể mệt nhọc thế nào, chí ít họ có thể nuôi sống gia đình.

Với chúng tôi, những công việc đó thật kinh khủng. Nhưng với họ, họ vẫn còn tốt hơn những người còn ở quê hương.

Nếu chúng ta so sánh tình hình hiện tại của mình với một thứ gì đó tốt hơn thì chúng ta chỉ càng khiến mình đau khổ vì phải chịu sự bất công.

Tôi không nói rằng đừng cố thay đổi tình hình. Tôi chỉ nói sẽ hiệu quả hơn khi bạn không dành hết thời gian làm sai việc cần làm và mong chờ vào sự đồng thuận nào đó.

Như Sartre đã dạy: “Đời không phải là đúng và sai. Nó là nguyên nhân và kết quả.”

Được dịch từ bài viết “When to change the channel” của Mr. Dave Trott

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of