Chuyện này thật đấy, tôi nghe rồi mà!

Chuyen-nay-that-day-toi-nghe-roi-ma

Năm 2015, Lenny Pozner đang ngồi trong 1 quán bar coi TV.

Ngồi cạnh anh ta là một gã khác cũng coi cùng cái TV đó thôi.

Đến khi chương trình thời sự chiếu với 1 thông tin về chính phủ, gã ngồi cạnh trở nên kích động.

Bọn chính phủ chết tiệt này đang tính yêu cầu thu hồi hết súng ống của mọi người, nên mới bịa ra cái vụ nổ súng ở trường học tại Sandy Hook 2 năm trước đó mà.

Bọn chúng khẳng định là có 20 đứa trẻ và 6 giáo viên bị giết. Nhưng chả có ai chết đâu, đều là diễn viên cả thôi.

Hắn ta biết đây là tin giả vì trong số mấy đứa trẻ bị giết có Noah Pozer. Hắn đã thấy ảnh đứa nhóc này ở một vụ xả súng nghiêm trọng khác ở Pakistan rồi.

Nên đứa nhóc không bị giết ở Sandy Hook đâu, tất cả chỉ là lũ diễn viên nhí thôi.

Lenny liền phản bác và nói đấy không phải là diễn viên. Rồi anh ta bỏ ví ra và chỉ cho gã kia bức ảnh đứa con trai của anh, Noah Pozner.

Lenny nói đây là đứa trẻ mà bọn mày đang nói đấy, tôn trọng người đã khuất đi.

Gã kia hét lên: “Bọn nó trả mày bao nhiêu để mày giả vờ có đứa con bị bắn thế hả?”

Gã liền bắt đầu sỉ vả và mắng nhiếc rằng Lenny là 1 phần của âm mưu.

Đó là bắt đầu cho cơn ác mộng của Lenny.

Không chỉ bị mất con, anh ta còn bị sỉ nhục và đe dọa.

Những người tin rằng vụ thảm sát ở Sandy Hook chỉ là do chính phủ giả mạo để yêu cầu thu hồi súng của người dân, còn tất cả nạn nhân chỉ là diễn viên.

Ba mẹ của những đứa trẻ khác bị sát hại ở Sandy Hook cũng phải chịu đựng trải nghiệm kinh hoàng tương tự: bị buộc tội, bị sỉ nhục và bị dọa giết.

Nhưng thế quái nào một người tỉnh táo có thể tin câu chuyện nhảm nhí như vậy?

Giả thuyết đó đơn giản là quá vớ vẩn, vô lý.

Và nó bắt đầu từ đâu vậy, làm thế quái nào nó có thể lây lan nhanh chóng như vậy?

Hóa ra là từ Alex Jones – một gã phát thanh.

Chính là gã mà Donald Trump đã chúc mừng và gọi là “tuyệt vời”.

Alex Jones đã xây dựng tên tuổi dựa trên những giả thuyết âm mưu cực đoan.

Hắn ta bắt đầu đồn đại rằng Barack Obama là người Ả Rập, không phải được sinh ra ở Mỹ.

Rằng vụ tấn công 9/11 vào trung tâm thương mại thế giới được đạo diễn bởi gia đình Bush.

Rằng Obama và Hilary bị bao phủ bởi ruồi và bốc đầy mùi lưu huỳnh vì họ là đầy tớ của quỷ được điều lên từ địa ngục.

Ở cái thế kỷ 21 này, người tỉnh táo nào có thể cảm thấy thích thú với đống rác rưởi này?

Những người nổi tiếng như Orly Taitz và Clyde Lewis tin. Và họ lây lan nó ra những người xung quanh.

Ứng viên của đảng Dân chủ tại Oklahoma tin, ứng viên Đảng dân chủ tại Colorado cũng vậy.

Mike Palacek và James Fetzer thậm chí còn viết 1 cuốn sách: “Chẳng có ai chết ở Sandy Hook cả” (nguyên văn: “Nobody Died at Sandy Hook”).

Ở Iran, đài truyền hình được nhà nước tài trợ nói rằng vụ thảm sát đã diễn ra, nhưng đó là do “quân cảm tử Israeli” (“Israeli death squads”) gây ra.

Lenny Pozner quyết định rằng cách duy nhất để đòi lại công bằng từ Alex Jones là kiện hắn ta.

Nhưng kể cả ở tòa, chuyện công nhận con của Lenny đã chết cũng không đơn giản.

Anh ta buộc phải lấy mẫu vật từ chính cơ thể mình và từ thi thể của con anh, nhờ đó DNA sẽ giúp chứng minh cả 2 người có quan hệ.

Người quan sát nói rằng phương pháp của Alex Jones không phải để chứng minh hoặc bác bỏ điều gì.

Nó chỉ là khiến mọi người nghi ngờ về mọi thứ, nói cách khác điều quái gì cũng có thể đúng cả.

Do đó tất cả mọi giả thuyết điên rồ đột nhiên trở nên đáng tin một cách dễ dàng. Vì bất kì nỗ lực bác bỏ nào đều được nhìn nhận như là đang cố che giấu nó đi. Vậy nên lại chứng minh được tin đồn đó hẳn là đúng.

Những người nghe của Alex ghét chính phủ, nên bất kể thứ gì chính phủ phủ nhận thì hẳn là đúng.

Giống như bầu cử vậy, chúng ta đâu bầu để ủng hộ mọi người, chúng ta bầu để chống lại họ.

Chuyện này diễn ra ở mọi thị trường nơi mà có 2 đối thủ cạnh tranh chính…

Thay vì nói cho mọi người về sản phẩm của chúng ta, thường chỉ cần nói xấu đối thủ là đủ rồi.

Chiến thuật này hoạt động khi chỉ có duy nhất 1 lựa chọn thay thế khả dĩ là sản phẩm của chúng ta.

Khoảng 400 năm trước Công nguyên, có một ngạn ngữ Sanskrit nói về vấn đề này: “Kẻ thủ của kẻ thù là bạn” (nguyên văn: “My enemy’s enemy is my friend”).

Được dịch từ bài viết “It must be true, I heard it” của Mr. Dave Trott

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of